Shopping ở Florence

Shopping ở Florence

 5:30 chiều: Viết từ trên tháp cao nhất của nhà thờ Doumo. Tôi đang ở trên đỉnh cao nhất của Florence, nhìn xuống thành phố và những quả đồi của bình nguyên Tuscany bao quanh thành phố. Từ chỗ này, khung cảnh thật choáng ngợp. Hàng ngàn những ngôi nhà Phục hung màu đỏ, vàng và da cam tỏa ra như những cánh cung từ quảng trường trung tâm thành phố, chạy tới những chân núi xanh xa. Mặt trời đang lặn, rải những ánh nắng ấm dịu xuống một vài nóc nhà ở phía bên này thành phố, trong khi lại chói sáng ở phía khác. Đây đó trên những quả đồi, mây trắng bảng lảng trong một thứ ánh sáng mơ hồ như phủ khói. Bầu trời có màu gần xanh nhưng về phía tây có những đụn mây hồng và tím dày, qua đó những luồng ánh sáng trắng xuyên xuống thành vệt. Thật là một cảnh thánh thần; người ta có thể chép nguyên khung cảnh này và gọi nó là thiên đường. Tôi có thể đứng đây ngắm cái cảnh này mãi mãi nhưng Doumo sẽ đóng cửa lúc 6 giờ 20 phút nên tôi phải ghi nhanh một chút rồi ra khỏi đây.

Tôi đã vào đây sau khi loanh quanh shopping trong thành phố, phải rồi; dù không hề có ý định, nhưng tôi đã không cưỡng được. Tôi không hề phóng đại. Chiều nay, sau khi cắt tóc, tôi đi loanh quanh, hờ hững ngắm nghía các cửa hàng bán đồ da ở con đường chạy dọc sông Arno với ý nghĩ “Cứ nhìn thôi thì có chết ai?” ?

 Trong lúc này, người phụ nữ bán hàng cứ thản nhiên nhìn tôi nhấc lên, đặt xuống. Khi tôi cầm nó lên lần thứ ba để nhìn, chị ấy nói: “Cái túi thật hợp với cô. Tôi không hiểu tại sao nhưng nó hợp với cô lắm, như là được làm riêng cho cô vậy”.

Trời ơi, giết tôi đi. Giết tôi đi. Tại sao chị ấy phải nói thế chứ ? Tôi cố thoi thóp:

“Tôi thích lắm, nhưng tôi không thể mua được. Tôi nhiều túi lắm rồi, mà thực sự là lúc này tôi cũng không thể mua một cái túi chừng đó tiền.”

“Có thể cô sẽ mua được những cái túi này chăng?” Chị ấy nói với vẻ thông cảm và chỉ cho tôi cái giá bên cạnh mà tôi đã không hề nhìn đến vì mải dán mắt vào cái túi đó.

“Những cái này thì giá bao nhiêu tiền?” Tôi hỏi. “Xin chị nói giá cho tôi trước khi tôi đeo thử chúng, nếu không thì tôi sẽ chết.”
“Ôi trời ơi!” Chị ấy phá lên cười. “Cô vui tính quá (chị ấy nghĩ tôi nói đùa, nhưng mà tôi hoàn toàn không đùa). Những cái này khoảng 75 euro.”

“Chị nói thật đấy chứ? Chị không đùa đấy chứ? Chúng đẹp thế cơ mà.” Tôi không thể tin là những cái túi này giá chỉ có 75 euro, tức là khoảng 130 đô la, bởi vì chúng cũng đẹp y như cái túi đỏ. Làm sao lại có thể chỉ có 75 euro.

“Chị nói 75 euro đúng không?” Tôi hỏi lại và chỉ vào một cái túi. “75 euro, không phải 750 chứ?”

“Phải rồi, 75 euro, không phải 750,” chị ấy lại cười ngặt nghẽo. “Cô vui tính quá.”

Tại sao người ta rất hay cười và bảo tôi vui tính vào những lúc tôi nói những điều nghiêm túc và chân thành nhất nhỉ? Hình như bi kịch cuộc đời tôi toàn liên quan đến những khoảnh khắc vui tính chết người như thế này. “Nhưng mà nói đẹp quá,” tôi nói. “Nó có khác gì cái túi đỏ kia đâu?”

Chị bán hàng hẳn là thấy tôi rất đáng thương, vả lại tôi là người khách duy nhất lúc đó nên chị ấy nói với vẻ rất thật: “Những cái túi này rẻ hơn bởi vì nó là những cái túi cuối cùng trong bộ sưu tập. Cô thấy đấy, mỗi cái chỉ có một màu, không có màu nào khác cả, và cũng không có cái thứ hai. Nó không hợp với bộ sưu tập tôi đang có cho mùa này. Cũng có cái, như cái này, chỉ là đồ tôi làm mẫu để bán thử, rồi không sản xuất. Chúng là túi đơn. Không còn cái thứ hai nên chúng rẻ. Cô hiểu không?” ?

Không, tôi không thể hiểu cái logic đó. Cái đẹp là cái đẹp, mọi nơi, mọi lúc, mọi mùa… cần gì đi với bộ sưu tập nào, mùa nào…
“Nhưng mà chúng đẹp quá,” tôi nhắc lại lần thứ ba, với một sự ngớ ngẩn hiển nhiên. “Xin chị đừng giận, thực sự là tôi không hiểu; tôi thấy chúng còn đẹp hơn những cái túi trong bộ sưu tập mùa này của chị, mấy cái túi đắt tiền kia kìa.”

“Cô nói đúng rồi,” chị ấy nói. “Tôi nói thật nhé, những cái túi này còn đắt hơn mấy cái kia nếu như chúng không phải là những cái cuối cùng tôi có hoặc không phải cái túi mẫu. Ví dụ cái này, tôi chỉ có một cái duy nhất làm mẫu, tôi làm cái mẫu này còn đắt hơn cả túi kia, loại da này đắt hơn nhiều và phải làm rất kỳ công. Nhưng tôi chỉ làm mẫu mà không sản xuất cho nên tôi đành bán nó với giá rẻ, thu lại được bao nhiêu thì thu.” ?

“Tôi hiểu rồi,” tôi nói, và không đừng được mà thêm. “Tôi chẳng hiểu là người Ý các chị bị làm sao nữa. Sao người Ý lại có thể có con mắt nghệ thuật tuyệt vời thế nhỉ?”

Chị ấy lại cười. “Tôi không phải người Ý. Tôi sinh ở Anh nhưng chuyển đến đây lúc tôi còn nhỏ. Nhưng tôi đồng ý với cô; người Ý có con mắt nghệ thuật đặc biệt; họ rất riêng, không dân nước nào sánh kịp với họ về khoản này đâu.” Rồi đột nhiên chị ấy nói: “Nếu cô trả tiền mặt tôi sẽ bán cái túi này cho cô với giá 65 euro.”

Tôi đã sẵn sàng trả 75 euro rồi, nhưng các cụ quả không sai khi nói “Thấy bở đào mãi” vì sau khi nghe chị ấy nói thế thì tôi mỉm cười, nói với chị ấy: “60 euro nhé.” Và thêm: “Tôi xin chị đấy, tôi thích nó lắm.”

Chị ấy nhăn nhó, vặn vẹo một lúc, rồi nói: “Thôi được, tôi lỗ rất nhiều tiền cho cái túi này nhưng mà tôi thích cô, tôi nói thật đấy. Tôi sẽ để nó cho cô”.

Tôi không biết chị ấy có thích tôi thật không, và tôi cũng không biết thực sự chị ấy mất bao nhiên để làm cái túi. Nếu tôi kể chuyện này với mẹ tôi, chắc mẹ tôi sẽ bảo tôi bị lừa; với mẹ tôi thì tôi là đứa dễ bị lừa nhất trên đời, người ta nói sao tôi trả vậy và luôn tin bất cứ sự phỉnh phờ nào. Nhưng kệ, tôi có một cái túi đẹp mà tôi thích. Với tôi, chuyện chỉ có thế. Ai lừa tôi là việc của người đó, tội của người đó. ? ?

Đoạn trích trong cuốn “Một mình ở châu Âu”

Đạp xe ở Tuscany – phần 2

Đạp xe ở Tuscany – phần 2

Keith tiếp tục kiểm điểm quân số cả đoàn rồi băng qua đường và biến mất trong một tòa nhà. Khoảng 5 phút sau, Keith trở lại, lần này đi cùng với một anh chàng da trắng gầy nhom, mặc quần áo thun và đội mũ bảo hiểm như những tay đua ở giải đua vòng quanh nước Pháp. Tim tôi bắt đầu đập thình thịch chờ họ đi tới chỗ mình. Nhưng Keith và anh kia đi tới nhóm 4 người ở phía xa nhất và nói gì đó với họ. Bằng điệu bộ và nét mặt mấy người kia, tôi đoán họ cũng là những khách nhảy dù như tôi và vừa mới bị từ chối. Khi tôi thấy cả 4 người bỏ đi, tôi hiểu là cơ hội của tôi vô cùng mong manh. Và chẳng mấy chốc thì Keith và thanh niên cao gầy kia tới chỗ tôi.

“Xn lỗi em,” Keith nói, “bọn anh không cho em đi được rồi. Hôm nay đông người quá. Xin lỗi nhé.”

“Ôi khônggggggggggggg,” tôi nói. “Pleaseeeee, cho em đi với!”

Hẳn là tiếng kêu của tôi thảm thiết lắm bởi vi tôi vừa dứt lời thì tất cả những người đang đứng ngồi ở quanh đó đều quay đầu lại và đồng thanh nói: “Ôi khôngggggggggg…”

“Thôi được, em có thể đạp cái xe trẻ con.”

“Yeahhhhhhhhhhhhhh!” tôi reo. “Người lùn là bá chủ thế giới.”

Tất cả mọi người ở đó đều phá lên cười.

“Thế nào, em vui chứ?” Grey nói.

“Cảm ơn anh chị,” tôi nói. “Không có anh chị chắc họ không cho em đi.” ?

Giờ thì tôi hết sức cao hứng, nhất là sau khi tôi thấy Keith đuổi thêm 2 người da trắng to lớn nữa đi. Chẳng mấy chốc, đoàn chúng tôi băng qua đường, leo lên 3 chiếc xe minivan. Tôi đi cùng xe với Amy và Grey, một cặp vợ chồng đứng tuổi người Taxas đang đi ky niệm 21 năm ngày cưới. Lái xe cho chúng tôi chính là anh chàng mặc đồ đua xe lúc nãy mà tôi biết tên là Andy. Andy người Scotland, vì thế mà nói tiếng Anh kiểu người Scotland, cứ lên bổng xuống trầm vô tội vạ.

Sau 30 phút, chúng tôi rời khỏi dòng xe cộ đông đúc của Florence và những quả đồi Tuscany bắt đầu trải ra. Càng xa khỏi Florence, xe cộ và nhà cửa càng vắng. Chẳng mấy chốc, hai bên đường chỉ còn những vườn cây ô liu và nho và con đường thì lên xuống qua đồi. Andy chắc chắn đã qua cung đường này hàng nghìn lần nên lái rất nhanh như thể đang đi trên đường bằng; còn chúng tôi trong xe thì bắt đầu thấy lao đao. May mà Andy rất vui tính và liên tục kể những câu chuyện cười kỳ cục bằng cái giọng trầm bổng của anh ấy. ?

“Khỉ thật, tôi mê cái giọng của cậu này quá đi mất,” Greg nói khi chúng tôi dừng lại để Andy ra ngoài mua nước. “Tôi đoán là cậu ta chắc cũng mê giọng Mỹ của tụi mình.”

Một tiếng sau, chúng tôi tới điểm tập kết để ăn lót dạ và lấy xe đạp. Đó là lâu đài từ thế kỷ XI của dòng họ Guicciciardini, một giòng họ làm rượu và dầu ô liu, giống như đa số các gia đình khác ở đây. Keith, Andy, và một cô gái đưa chúng tôi đi một vòng quanh lâu đài, qua các hầm rượu và hầm đựng dầu ô liu, giới thiệu cho chúng tôi về quy trình làm cả hai thứ này, rồi lên tòa tháp cao nhất của lâu đài để nhìn ra cả quang cảnh đồng quê xung quanh. Sau đó chúng tôi đi xuống một phòng để thử rượu vang, bánh mỳ và dầu ô liu.?

Đấy là món bánh mỳ với dầu ô liu ngon nhất mà tôi từng ăn trong đời. Dầu rất đậm, thoảng một chút vị chát ở cuối lưỡi, sánh, mà không ngấy. Bánh mỳ mới nướng; vỏ dày cỡ cả phân, không cứng mà cũng không mềm. Nó giòn vừa phải, đủ để khi nhúng vào dầu ô liu thì miếng bánh mỳ giữ lại dầu chứ không để dầu chảy tong tỏng, cũng không sũng. Họ làm rất đơn giản; bánh mỳ được xắt sẵn thành lát, và dầu ô liu cứ vậy mà tưới lên. Có thế thôi. Tôi ăn 6 lát và nếu không nghĩ đến những người khác thì tôi sẽ ăn hết cả bàn bánh mỳ này. Tôi có thể suốt đời sống chỉ bằng bánh mỳ và dầu ô liu thế này. ?

Trích đoạn trong cuốn “Một mình ở châu Âu”

Đạp xe ở Tuscany – phần 1

Đạp xe ở Tuscany – phần 1

Chuyện đạp xe trên đồng quê Tuscany không hề nằm trong kế hoạch của tôi ở Florence. Tới tận chiều qua tôi cũng không hề có kế hoạch đi. Nhưng đêm qua, tôi đã đi uống bia với mấy người bạn trong cùng nhà trọ; sau nửa đêm, trở về nhà từ club cùng với họ, rồi nhìn Florence yên tĩnh trải ra dưới ánh trăng đầy tháng và nhất là nhìn cái bóng thẫm của bức tượng David trên quảng trường Signoria vắng người, tôi muốn rời khỏi thành phố. Lúc ấy đã sau nửa đêm nhưng những tờ quảng cáo tour du lịch đều nói rằng họ trực điện thoại 24/24 nên tôi cứ gọi. Tôi có ba tờ quảng cáo khác nhau; tôi gọi cho cả ba và cả ba đều nói rằng họ đã kín chỗ cho tour ngày mai. Thực tế là họ đã kín chỗ cho cả tuần tới vì tháng 9 là tháng cao điểm ở Ý. ?

Khi biết mình không có cơ hội để đạp xe, tôi bắt đầu tưởng tượng: đồng quê Tuscany như trong những bức tranh… những vườn nho và ô liu trải dài, những ngọn đồi thấp “như những đàn voi quỳ”, những rặng thông và tùng, xen lẫn những lâu đài cổ… những màu vàng, màu xanh da trời, xanh lá cây, nâu đất, màu mật ong, màu cỏ úa, màu bụi và nắng, màu của cái nóng và những bóng râm trên mặt đất, mùi nho, mùi thông, mùi đất… trời ơi, làm sao tôi có thể bỏ qua. Vậy là tôi quyết định sáng mai tôi sẽ dậy sớm đi tới điểm tập kết của những đoàn tour trong quảng cáo, có thể có ai đó bỏ chỗ của họ vào phút cuối. Mà kể cả nếu không có ai bỏ chỗ thì tôi cũng sẽ cầu xin, năn nỉ. Tôi dứt khoát phải thuyết phục họ cho tôi đi, kể cả phải quỳ xuống lạy lục; tôi nhất định phải được nhìn thấy Tuscany trước khi rời Florence.

Vậy là tôi yên chí đi ngủ. Tôi giữ được quyết tâm đó đến sáng và 7 rưỡi sáng thì tôi trở dậy; ăn sáng rồi rời khách sạn. Tôi xem bản đồ các điểm tập kết và đi tới đểm gần nhất ở cầu Vecchio. ?

9 giờ 45 phút, bắt đầu có thêm người xuất hiện ở chỗ tập kết và tôi thì như ngồi trên đống lửa. Càng có nhiều người đến, tôi càng bồn chồn. Các tờ quảng cáo nói rằng mỗi đoàn thường chỉ nhận 18 người để đảm bảo an toàn, nhưng đã có tới 24 người đứng chờ và vẫn chưa thấy hướng dẫn đâu. Tôi bắt đầu cầu nguyện một cách tuyệt vọng trong đầu: “Please, please, tôi xin tất cả các thánh thần trị vì Florence, tất cả linh hồn và thiện ý của những người đang sống hay đã chết ở vùng Tuscany đẹp đẽ này, xin giúp tôi được đi đạp xe… làm ơn cho tôi được nhìn thấy vùng Tuscany đẹp đẽ này!”

Đúng 10 giờ, một anh chàng da trắng khoảng 25 tuổi mặc áo phông màu xanh đen với hàng chữ “Michigan” ở trước ngực xuất hiện và tự giới thiệu mình là Keith, “hướng dẫn viên du lịch”. Anh ta đi từ đầu này đến đầu kia của nhóm, chào hỏi, bắt tay và đếm tổng số. Anh ta có một giọng nói vui vẻ, và nói một thứ tiếng Anh rất lạ… ?

Trích đoạn trong cuốn “Một mình ở châu Âu”

(Còn tiếp)